Lịch sử nghệ thuật tranh thêu truyền thống

Sự ra đời của tranh thêu

Ở Việt Nam, công việc thêu là nghề thủ công tồn tại từ lâu trong quá khứ. Lịch sử của công trình truyền thống này kết nối chặt chẽ với lịch sử tâm linh của phụ nữ Việt Nam trong quá khứ.
Từ thế kỷ thứ nhất, bên cạnh cờ thêu “để đền ơn nợ của đất nước và trả thù nhà” bằng tay lên tay Hai Bà Trưng, ​​phụ nữ Việt Nam còn thêu để trang trí nhà cửa, di chuyển sang để thể hiện sự tự tin, để làm cho đẹp cho mình.

Kết quả hình ảnh cho tranh thêu

Tuy nhiên, đến nay, chưa có ai biết đến công trình tranh thêu của Việt Nam từ thời kỳ đó. Ai là người đầu tiên tạo ra và thay đổi các công việc may bình thường để được một nghệ thuật thêu tranh?

Truyền thuyết kể rằng, từ đầu thế kỷ 17, thêu của Việt Nam đã đánh dấu một bước ngoặt của sự phát triển. Lúc đó, ông Lê Công Hạnh (sinh ngày 18 tháng 01 năm 1606 – chết ngày 12/06/1661) sống tại thôn Quất Đông, thôn Quất Đông, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây đã thu thập kinh nghiệm và kỹ thuật Nghệ thuật thêu tranh dân gian của Việt Nam để phổ biến rộng rãi các mặt hàng thủ công mỹ nghệ.

Chất liệu dùng để làm tranh thêu thời đó bao gồm thuốc nhuộm tự nhiên, như: “Yến thiếc, cây Indigal, quả hạnh Ấn Độ, nước hồ, lá phryi, grinstone, đá nhiều màu …”. Nhiều người nước ngoài đã ngưỡng mộ tranh thêu Việt Nam: “Nhìn thấy những chất nhuộm trông dơ bẩn và xấu xí, nó đã được khá thay đổi tuyệt vời sau khi quá trình nhuộm màu đã được hoàn thành.

Theo truyền thống, nghệ thuật tranh thêu đã được thực hiện bởi phụ nữ Việt Nam theo Khổng học theo khái niệm rằng người Việt Nam phải có bốn đức tính; “Lao động, ngoại hình, lời nói và hành vi.” Như tổ tiên chúng ta thường nói:

“Đàn ông đọc sách và khai báo thơ.
Phụ nữ sẽ thêu và may. “

Hầu như phụ nữ biết làm thế nào để thêu; Tuy nhiên, tập trung và tính chuyên nghiệp đã bắt đầu ở Huế, khi chế độ vua Nguyễn xây dựng tại Huế, bà Hoàng Thị Cúc, mẹ của vua Bảo Đại, bà đi cùng với Nữ hoàng Nam Phương phối hợp những ưu điểm của kỹ thuật thêu Châu Âu với Thiên tài Á Châu để thành lập công việc thêu để trở thành một tác phẩm tranh thêu của cung điện Hoàng gia, liên quan đến các nhân vật duyên dáng, tinh xảo, chi tiết của phụ nữ Huế.

Nhận xét của các chuyên gia nước ngoài về tranh thêu Việt Nam

Gabrielle, một nữ học giả người Pháp chuyên nghiên cứu văn hoá Orieltal, đã viết: “Ở nhiều nơi, người ta đã truyền qua các thế hệ một nghệ thuật phi thường, được vẽ bằng sợi chỉ, làm hoa sen mở trên lụa, bướm trên mặt nước xanh . Người thêu Việt Nam khéo léo hơn người Trung Quốc trong việc sử dụng may bằng những đường nét tinh xảo và phương pháp kết hợp màu sắc … “

Kết quả hình ảnh cho tranh thêu

Hocquard, tác giả, nói vềtranh thêu vào cuối thế kỷ 19: “Các thợ thêu tranh Việt Nam rất thông minh trong việc phân phối màu sắc trên lụa để hài hoà các miếng thêu mà không có bất kỳ sự tương phản nào.”

Thời kỳ đổi mới, tác phẩm tranh thêu lên và xuống nhưng nó vẫn giữ được nét văn hoá của đất nước.

Vào đầu những năm 90 của thế kỷ 20, các bức tranh thêu lụa của Việt Nam xuất hiện và phát triển lên hàng đầu của nghệ thuật thêu.

Khi công ty XQ thành lập, hai nghệ sĩ, Võ Văn Quân và Hoàng Lê Xuân đã lên kế hoạch cho một lĩnh vực mới bằng cách phối hợp các nhân vật vẽ tranh với các nhân vật nghệ thuật thêu truyền thống của bà Hoàng Lê Xuân đến từ gia đình của thành phố Huế – Đã kế thừa và sáng tạo.

Ngày nay, tranh thêu tay XQ Việt Nam có liên quan đến âm nhạc, thơ, tranh. Qua các chủ đề về cuộc sống – cái chết – hy vọng – những điều ẩn giấu và tính cách của con người, nghệ thuật thêu đã tạo ra cái nhìn về thế giới của chúng ta, thông qua hình ảnh của thế giới âm nhạc và nó được thực hiện bởi nghệ thuật truyền thống của đất nước.

Loading Facebook Comments ...